Trước khi bạn biết đến Montessori, cuộc sống với con có lẽ trông như thế này.
Con nổi giận.
Bạn nói con phải dừng lại.
Con hét to hơn.
Bạn bực.
Con khóc.
Có ngày bạn thắng bằng cách dọa.
Có ngày bạn thua bằng cách nhượng bộ.
Nhưng dù thắng hay thua, kết quả luôn giống nhau: lần sau con vẫn nổi giận, thậm chí dữ dội hơn.
Bạn bắt đầu mệt.
Không phải mệt vì con.
Mà mệt vì cuộc chiến không hồi kết.
Rồi bạn nghe ai đó nói về Montessori.
Về sự tôn trọng.
Về việc không đối đầu với trẻ.
Và bạn tự hỏi: Phương pháp Montessori là gì mà nghe có vẻ khác hẳn những gì mình đang làm?
Thế là bạn thử thay đổi.
Bạn không quát nữa.
Bạn nói nhẹ hơn.
Bạn cố kiên nhẫn.
Nhưng kỳ lạ là… con không dịu lại.
Có khi con còn đẩy giới hạn xa hơn.
Bạn bắt đầu nghi ngờ.
Hay là Montessori không hợp với con mình?
Hay là mình áp dụng sai?
Đây là nơi rất nhiều cha mẹ mắc kẹt.
Bây giờ hãy nhìn sang bức tranh thứ hai.
Sau khi thật sự hiểu đúng Montessori, cơn giận của con không biến mất. Đừng hiểu lầm. Nhưng điều biến mất là cuộc chiến quyền lực.
Con vẫn có lúc bùng nổ.
Nhưng bạn không còn bị kéo vào đó.
Bạn không cần thắng.
Và con cũng không cần thua.
Thay vì gào lên để giành quyền kiểm soát, con bắt đầu chậm lại khi thấy bạn đứng vững.
Không đe dọa.
Không nhượng bộ.
Không tranh cãi.
Chỉ là một người lớn biết mình đang ở đâu trong khoảnh khắc đó.
Sự khác biệt này không đến từ việc bạn “dịu dàng hơn”.
Nó đến từ việc bạn ngừng chơi trò quyền lực với con.
Vậy cây cầu nằm ở đâu?
Rất nhiều người hỏi Phương pháp Montessori là gì và nghĩ rằng câu trả lời nằm ở việc để con làm mọi thứ theo ý con.
Sai.
Montessori không phải là để trẻ làm chủ người lớn.
Montessori là để người lớn làm chủ chính mình.
Khi con nổi giận, điều quan trọng không phải là con có nghe lời hay không.
Điều quan trọng là bạn có giữ được vai trò dẫn dắt mà không biến nó thành đối đầu hay không.
Trước đây, bạn dẫn dắt bằng quyền lực.
Sau đó, bạn thử dẫn dắt bằng nhượng bộ.
Cả hai đều thất bại.
Montessori đi con đường thứ ba:
giữ ranh giới rõ ràng, nhưng không cần thắng thua.
Khi ranh giới rõ, trẻ bớt hoảng.
Khi người lớn không lung lay, trẻ không cần phải gào lên để kiểm soát tình hình.
Đó là điều rất ít người nói rõ khi giải thích Phương pháp Montessori là gì.
Không phải là một phong cách nuôi con “hiền”.
Mà là một cách thoát khỏi cuộc chiến quyền lực ngay từ gốc.
Ở bài tiếp theo, mình sẽ đi sâu vào một câu hỏi then chốt:
Vì sao có những cơn thịnh nộ tưởng như vô lý, nhưng thực ra lại là phản ứng rất logic của trẻ nhỏ?
Nếu bạn từng nghĩ con mình “cố tình làm khó”, Bài 3 sẽ khiến bạn nhìn mọi thứ khác đi.