Có một câu hỏi mà hầu như cha mẹ nào cũng từng gõ vào Google, thường là vào buổi tối, khi nhà đã yên, con đã ngủ, và lòng mình bắt đầu không yên.
Em bé mấy tháng biết nói?
Câu hỏi đó nghe rất đơn giản. Nhưng phía sau nó là một nỗi lo dài hơn rất nhiều.
Bạn không hỏi vì tò mò.
Bạn hỏi vì bạn đang quan sát con mình mỗi ngày.
Bạn hỏi vì bạn thấy con người khác đã bi bô, đã ê a, còn con mình thì im lặng hơn.
Bạn hỏi vì bạn sợ mình bỏ lỡ một “thời điểm vàng” nào đó mà ai cũng nhắc đến.
Và càng đọc, bạn càng rối.
Có người nói 9 tháng.
Có người nói 12 tháng.
Có người bảo mỗi bé mỗi khác.
Có người lại cảnh báo nếu quá mốc này là phải lo.
Thông tin chồng thông tin.
Lời khuyên đè lên lời khuyên.
Còn bạn thì đứng giữa, không biết nên tin vào đâu, chỉ biết là trong lòng ngày càng nặng.
Điều nguy hiểm không nằm ở câu hỏi “em bé mấy tháng biết nói”.
Điều nguy hiểm nằm ở chỗ, từ câu hỏi đó, rất nhiều cha mẹ bắt đầu đi nhanh hơn con.
Bạn bắt đầu nói nhiều hơn.
Bạn hỏi con nhiều hơn.
Bạn sửa con nhiều hơn.
Bạn thúc con nhiều hơn.
Bạn nghĩ mình đang giúp.
Nhưng hãy dừng lại một chút.
Bạn có để ý không, càng thúc thì con càng im lặng.
Càng lo thì không khí trong nhà càng căng.
Và càng căng, con càng ít muốn mở miệng.
Rất nhiều đứa trẻ không “chậm nói”.
Chúng chỉ đang sống trong một nhịp quá nhanh so với khả năng tiếp nhận của mình.
Trẻ nhỏ không phát triển bằng áp lực.
Trẻ phát triển trong sự an toàn.
Khi người lớn sốt ruột, giọng nói thay đổi.
Khi người lớn lo lắng, ánh mắt khác đi.
Và trẻ cảm nhận được tất cả, trước cả khi chúng hiểu lời nói.
Đó là lý do vì sao có những đứa trẻ hiểu rất nhiều, nhưng lại nói rất ít.
Không phải vì chúng không biết nói.
Mà vì chúng chưa thấy cần phải nói.
Nếu mỗi lần mở miệng là bị sửa.
Nếu mỗi lần nói ra là bị thúc nói cho đúng.
Nếu xung quanh lúc nào cũng đầy tiếng nói của người lớn…
thì im lặng trở thành lựa chọn an toàn.
Ở đây, giải pháp không nằm ở việc hỏi thêm “em bé mấy tháng biết nói” lần thứ mười.
Giải pháp nằm ở một việc khó hơn, nhưng hiệu quả hơn rất nhiều.
Đó là người lớn chậm lại.
Chậm lại trong cách nói.
Chậm lại trong cách phản ứng.
Chậm lại trong kỳ vọng.
Khi bạn nói ít hơn nhưng đúng hơn, con nghe rõ hơn.
Khi bạn chờ lâu hơn một chút, con có không gian để phản hồi.
Khi bạn không vội lấp đầy sự im lặng, con bắt đầu có chỗ để cất tiếng nói của mình.
Trẻ không cần bạn làm thật nhiều.
Trẻ cần bạn hiện diện đúng nhịp.
Và khi nhịp đó được thiết lập, rất nhiều thứ sẽ tự nhiên thay đổi.
Không ồn ào.
Không ép buộc.
Nhưng bền vững.
Ở bài tiếp theo, mình sẽ đi sâu vào một hiểu lầm rất phổ biến khiến cha mẹ càng cố gắng, con càng xa hơn.
Đó là lý do vì sao càng yêu con, bạn lại càng mệt.
Và vì sao đôi khi, điều tốt nhất bạn có thể làm cho con… là bớt làm đi.
Thank you
Your submission has been received! Keep an eye on your phone or email because we will contact you soon.