Trước khi cha mẹ thay đổi không gian sống, bức tranh thường giống nhau đến kỳ lạ.
Nhà đầy đồ chơi.
 Con có rất nhiều lựa chọn.
 Nhưng con không ở lại với thứ gì lâu.
Con chơi một chút rồi bỏ.
 Bày ra rồi đi chỗ khác.
 Khi được nhắc dọn thì cáu gắt.
 Khi được yêu cầu tập trung thì phản kháng.
Cha mẹ thì mệt.
Họ nghĩ con bướng.
 Họ nghĩ con hiếu động.
 Họ nghĩ mình cần dạy con nhiều hơn.
Và rồi họ đọc về phương pháp Montessori, với hy vọng tìm được cách “huấn luyện” con tập trung hơn trong một môi trường vẫn y nguyên như cũ.
Nhưng điều không ai nói rõ là:
 bạn không thể mong trẻ tập trung trong một không gian không có trật tự.
Đó là bức tranh BEFORE.
Giờ hãy nhìn sang bức tranh thứ hai.
Không phải sau một đêm.
 Không phải bằng phép màu.
Chỉ là nhà ít đồ hơn.
 Mọi thứ có vị trí rõ ràng.
 Đồ dùng vừa tầm tay trẻ.
Điều gì xảy ra?
Con không còn chạy vòng quanh tìm thứ tiếp theo.
 Con ở lại lâu hơn với một hoạt động.
 Con bắt đầu tự cất đồ sau khi dùng xong, không cần nhắc nhiều.
Không phải vì con ngoan hơn.
 Mà vì con hiểu được thế giới xung quanh mình.
Khi môi trường không còn hỗn loạn, não trẻ không cần chống đỡ.
 Và khi não không phải chống đỡ, trẻ mới có khả năng tập trung và tự lập.
Đó là AFTER.
Vậy cây cầu nằm ở đâu?
Không phải ở việc mua thêm giáo cụ.
 Không phải ở việc nói với con phải tập trung.
 Không phải ở việc kiểm soát hành vi.
Cây cầu nằm ở việc người lớn chịu thay đổi trước.
Montessori không yêu cầu trẻ thích nghi với thế giới của người lớn.
 Montessori yêu cầu người lớn thiết kế thế giới cho vừa với trẻ.
Khi đồ chơi được giới hạn, mỗi món trở nên có giá trị hơn.
 Khi không gian được phân chia rõ, trẻ biết mình đang làm gì ở đâu.
 Khi trật tự ổn định, trẻ cảm thấy an toàn.
Đó là cách phương pháp Montessori tạo ra sự tập trung mà không cần ép buộc.
Nếu bạn vẫn giữ nguyên không gian cũ và chỉ thay đổi cách nói chuyện với con, bạn sẽ rất nhanh quay lại trạng thái mệt mỏi ban đầu.
Vì môi trường luôn mạnh hơn lời nói.
Và đây là điều quan trọng nhất trong bài này.
Bạn không cần làm cho ngôi nhà “đẹp hơn”.
 Bạn cần làm cho ngôi nhà dễ hiểu hơn đối với trẻ.
Khi trẻ hiểu được không gian, trẻ hiểu được vai trò của mình trong đó.
 Và từ đó, sự tập trung và tự lập mới có đất để xuất hiện.
Ở bài cuối cùng, mình sẽ gom tất cả lại thành một hướng đi rất cụ thể.
Không lý thuyết.
 Không khẩu hiệu.
Chỉ là:
 – bắt đầu từ đâu
 – dọn chỗ nào trước
 – và làm thế nào để duy trì trật tự mà không biến cha mẹ thành người nhắc nhở liên tục
Nếu bạn thực sự muốn áp dụng phương pháp Montessori vào ngôi nhà của mình một cách thực tế, Bài 5 là bài bạn cần đọc tiếp.

Phương pháp Montessori thay đổi điều gì trước và sau khi bạn dám sắp xếp lại ngôi nhà