Trước khi bạn đọc bài này, có một điều bạn cần tự trả lời cho mình.
Một tháng qua, bạn đã thực sự thay đổi điều gì trong cách con tham gia vào cuộc sống hằng ngày chưa?
Hay bạn vẫn đang ở trạng thái quen thuộc:
đọc – gật đầu – để đó.
Nếu vậy, hãy để tôi kể cho bạn nghe hai bức tranh rất khác nhau. Và bạn sẽ tự biết mình đang đứng ở đâu.
Trước khi thay đổi, hầu hết các gia đình có cùng một cảnh tượng.
Con đứng loanh quanh trong nhà.
Người lớn làm mọi thứ.
Khi được gọi thì con chậm phản ứng.
Khi được giao việc thì con né tránh hoặc làm cho có.
Cha mẹ thì luôn miệng nghĩ:
“Chắc con còn nhỏ.”
“Thôi để lớn thêm chút.”
“Rồi con sẽ khác.”
Rồi đến tối, trong một khoảnh khắc không ai nhìn thấy, họ lại mở điện thoại và gõ cụm từ bé 18 tháng chưa biết nói như một cách tự trấn an rằng mình chưa phải là người duy nhất.
Ngày hôm sau, mọi thứ lặp lại. Không xấu hơn. Nhưng cũng không khá hơn.
Giờ đến bức tranh thứ hai.
Không phải sau 7 ngày, con nói thành câu.
Không phải sau 7 ngày, con trở nên ngoan ngoãn kỳ lạ.
Nhưng có những thay đổi rất cụ thể, rất thật.
Con bắt đầu tự đi về phía đồ vật thay vì đứng chờ.
Con nhìn người lớn trước khi làm, như để kiểm tra xem mình đang đi đúng hướng hay không.
Con đưa đồ, mang đồ, bỏ đồ vào đúng chỗ, rồi chờ phản hồi.
Không phải bằng lời nói.
Mà bằng ánh mắt, cử chỉ, âm thanh ngắn.
Với một bé 18 tháng chưa biết nói, đây không phải là chuyện nhỏ. Đây là tín hiệu cho thấy não bộ đã bắt đầu kết nối lại giữa hành động và giao tiếp.
Cha mẹ trong giai đoạn này thường nói một câu giống nhau:
“Em không ngờ chỉ thay đổi mấy việc nhỏ mà con khác vậy.”
Vậy điều gì tạo ra sự khác biệt đó?
Không phải vì con “đến thời điểm”.
Không phải vì bẩm sinh.
Và chắc chắn không phải vì con được ép làm giỏi hơn.
Khác biệt đến từ một cây cầu rất rõ ràng.
Trước đây, con sống trong một môi trường nơi mọi thứ đều được làm thay. Não con không cần lập kế hoạch. Không cần phản hồi. Không cần chờ đợi giao tiếp.
Sau đó, con được đặt vào một môi trường khác.
Mỗi ngày, vào một khung giờ cố định.
Một vài việc nhỏ.
Giống nhau.
Có bắt đầu, có kết thúc.
Não bộ con bắt đầu học lại một điều rất quan trọng:
“Hành động của mình có ý nghĩa.”
Và khi hành động có ý nghĩa, giao tiếp sẽ xuất hiện. Không cần ép.
Nếu bạn đang đọc đến đây và vẫn nghĩ:
“Chắc con mình cần thêm thời gian.”
Thì hãy tự hỏi một câu khác, khó hơn nhưng trung thực hơn:
“Trong 7 ngày qua, mình có thực sự tạo ra một môi trường mới, hay mình chỉ mong con thay đổi trong môi trường cũ?”
Với rất nhiều gia đình, bé 18 tháng chưa biết nói không phải là vấn đề cần chờ thêm thời gian.
Đó là vấn đề cần đổi cách làm.
7 ngày.
Mỗi ngày làm gì.
Làm trong bao lâu.
Và sai ở đâu thì toàn bộ nỗ lực coi như bỏ.
Thank you
Your submission has been received! Keep an eye on your phone or email because we will contact you soon.