Nỗi mệt mỏi mà chỉ cha mẹ trong cuộc mới hiểu
Có một kiểu mệt không nằm ở cơ bắp.
Nó nằm ở tim.
Bạn đã cố gắng đủ kiểu:
Nói chuyện với con suốt ngày.
Chỉ cho con đồ vật: “đèn”, “xe”, “bánh”.
Đọc truyện, hát, lặp lại… lặp lại… lặp lại…
Nhưng con vẫn im lặng.
Và trong đầu bạn bắt đầu xuất hiện một câu hỏi cay đắng:
“Hay là do mình làm sai?”
Nếu bạn đang nuôi trẻ 2 tuổi chưa biết nói, cảm giác bất lực này rất thật. Đau nhất không phải là con chưa nói. Mà là bạn không biết mình phải làm gì “đúng” nữa.
Nói nhiều không giúp con nói, nếu cơ thể con đang “báo động”
Trẻ nhỏ trong 0–6 tuổi có một đặc điểm quan trọng:
cảm xúc chạy trước, ngôn ngữ chạy sau.
Khi con căng thẳng, tức giận, sợ hãi hoặc bị dồn ép, cơ thể con bước vào trạng thái “chiến đấu hoặc bỏ chạy”. Lúc này:
nhịp thở nhanh, dồn
tim đập mạnh
cơ thể căng cứng
và phần “nghe hiểu – phản hồi – dùng lời” gần như tạm thời tắt đi
Vì vậy, nếu bạn nói rất nhiều trong khi con đang khó chịu, hoặc bạn vô thức tạo áp lực kiểu:
“Nói đi con!”
“Sao con không trả lời?”
“Con lớn rồi mà!”
…thì điều con nhận không phải là “bài học ngôn ngữ”.
Con nhận một thông điệp khác: “Giao tiếp là nơi không an toàn.”
Và khi con không thấy an toàn, con sẽ chọn im lặng.
Nên đôi khi vấn đề không nằm ở việc bạn nói ít hay nhiều… mà nằm ở việc bạn nói trong trạng thái nào.
3 bước “đổi cách nói” trong 5 phút để mở lại cửa giao tiếp
Bạn không cần thêm mẹo dạy con nói hôm nay.
Bạn cần một “công tắc” giúp con hạ nhịp, để con có chỗ cho ngôn ngữ quay lại.
Bước 1: Dừng 5 giây, đừng phản ứng ngay
Trong vài giây đầu, đừng vội hỏi, đừng vội dạy.
Chỉ dừng lại và tự nhủ một câu thật ngắn như:
“Con cần mình bình tĩnh.”
Khoảng dừng này giúp bạn không vô tình “đổ thêm dầu” vào căng thẳng của con.
Bước 2: Thở chậm trước, rồi mời con thở cùng (như một trò chơi)
Bạn thở chậm vài nhịp trước.
Sau đó mời con theo kiểu chơi: “Mình thổi bong bóng nhé” hoặc “thổi ngọn nến ảo”.
Không ra lệnh. Không ép.
Chỉ mời gọi.
Khi nhịp thở chậm lại, cơ thể con bắt đầu cảm thấy an toàn hơn.
Bước 3: Nói ít lại nhưng “đúng loại câu”
Trong lúc con đang dịu dần, hãy dùng câu thừa nhận và đồng hành, ví dụ:
“Ba/mẹ thấy con đang khó chịu.”
“Ba/mẹ ở đây với con.”
Đừng hỏi dồn. Đừng kiểm tra.
Chỉ giúp con cảm thấy: “Mình không phải một mình.”
Lúc này, với một trẻ 2 tuổi chưa biết nói, điều bạn đang làm không phải “dạy nói” — bạn đang mở lại nền an toàn để ngôn ngữ có thể xuất hiện tự nhiên.
Nếu hôm nay con vẫn im lặng, điều đó không có nghĩa là bạn thất bại.
Có thể chỉ là con đang cần bạn làm một việc trước: giữ bình an để con thấy an toàn.
Thank you
Your submission has been received! Keep an eye on your phone or email because we will contact you soon.