Cha mẹ sợ hỏi điều gì nhất khi trẻ 2 tuổi chưa biết nói?

Câu hỏi không dám hỏi thành lời
Có một người mẹ đã viết cho tôi một tin nhắn rất dài.
Nhưng ở cuối, chị chỉ hỏi đúng một câu:
“Em có nên đưa con đi khám không… hay là em đang làm quá?”
Chị đã gõ câu hỏi đó rồi xóa.
 Xóa rồi lại gõ.
 Vì sâu bên trong, không phải chị sợ câu trả lời.
Chị sợ nghe thấy điều mình không muốn nghe.
Rất nhiều cha mẹ đang nuôi trẻ 2 tuổi chưa biết nói mang trong lòng những câu hỏi như vậy. Không phải vì họ thờ ơ. Mà vì họ yêu con quá nhiều.
Và khi yêu quá nhiều, người ta sợ làm sai… nên chọn im lặng.

Vì sao nỗi sợ của cha mẹ lại vô tình lan sang con?
Trẻ nhỏ có một khả năng rất đặc biệt:
 cảm được trạng thái bên trong của người lớn, ngay cả khi không có lời nói.
Khi cha mẹ sống trong:
lo lắng kéo dài
căng thẳng âm thầm
nỗi sợ chưa được gọi tên
cơ thể trẻ cũng bắt đầu “báo động”.
Không phải vì trẻ hiểu chuyện.
 Mà vì hệ thần kinh của trẻ đồng bộ với người chăm sóc chính.
Khi người lớn:
nhìn con với ánh mắt dò xét
chờ đợi con “phải làm được gì đó”
mang theo sự bất an mỗi lần gọi con
trẻ cảm nhận rất rõ một thông điệp:
“Mình đang không ổn. Mình đang làm người lớn lo.”
Và thế là trẻ:
thu mình hơn
phản hồi ít hơn
tránh giao tiếp bằng lời
Với một trẻ 2 tuổi chưa biết nói, điều giữ con im lặng đôi khi không phải là thiếu khả năng — mà là thừa áp lực vô hình.

Ba câu hỏi nên hỏi lại chính mình trước khi hỏi người khác
Trước khi cha mẹ tìm thêm câu trả lời ở bên ngoài, hãy thử dừng lại và hỏi chính mình ba câu này:
1. Khi ở cạnh con, mình đang bình an hay đang căng thẳng?
Không cần trả lời cho “đúng”.
 Chỉ cần trả lời cho thật.
Trẻ không cần bạn hoàn hảo.
 Trẻ cần bạn đủ yên.

2. Mình đang muốn hiểu con, hay đang muốn con “phải ổn”?
Hai điều này rất khác nhau.
Khi bạn muốn hiểu, bạn sẽ chậm lại.
 Khi bạn muốn con phải ổn, bạn sẽ vô thức thúc ép.
Trẻ luôn cảm nhận được sự khác biệt đó.

3. Nếu hôm nay con chưa nói, điều gì trong mình đang khó chịu nhất?
Là nỗi sợ con thua kém?
 Hay nỗi sợ mình bị đánh giá là cha mẹ không đủ tốt?
Câu trả lời này không nói gì về con.
 Nó nói rất nhiều về gánh nặng mà bạn đang mang.
Và khi gánh nặng đó được nhìn thấy, nó bắt đầu nhẹ đi.

Cha mẹ không cần thêm hàng trăm bài viết để đọc.
Cha mẹ cần một điểm tựa đủ vững để không hoảng loạn.
Nếu bạn đang nuôi trẻ 2 tuổi chưa biết nói, điều quan trọng nhất không phải là hỏi đúng câu hỏi ở đâu.
Mà là: bạn có dám ở lại với con trong trạng thái bình an, khi con chưa cho bạn câu trả lời nào hay không.
Vì rất nhiều đứa trẻ không mở lời… cho đến khi chúng cảm thấy người lớn không còn sợ hãi nữa.